Tôi tên gọi là Thích Thải. Thích là họ của sư phó, Thải đương nhiên là công việc của tôi vào tương lai. Căn bản thì phương thức này cũng không có gì gọi là quá kì lạ, nhưng dường như số trời đã định là cái số tôi nó sẽ phải đi cùng với nhị chữ thê thảm. (thải tức là hái)

Tôi từ khi ra đời đã vô cùng không may mắn.

Bạn đang xem: Cô gái hái hoa tặc cố mạn

Năm tôi sinh, vùng quê của tôi chịu một trận bão lớn nhất vào hàng trăm năm qua, phụ thân mẹ bị mất tích, lúc đó tôi vẫn còn là một đứa trẻ sơ sinh được đặt trên một chiếc nôi bằng gỗ trôi lềnh bềnh trên sông, cứ thế chiếc nôi nương theo dòng nước chảy xuống hạ nguồn.


Sau đó, chuyện bi thảm hơn rất nhiều đã xảy ra . . . . Tôi bị sư phó của tôi nhặt được .

Tình cảnh lúc đó theo như sư phó kể lại là như thế này, ta tìm suốt một tháng trời mà vẫn không tìm được một đứa bé gái phù hợp với điều kiện ta muốn, phải là một bé gái thật xấu, cứ tưởng đã tuyệt vọng, ta đang đi dọc bên bờ Trường Giang, tức thì lúc đang chuẩn bị nhảy xuống thì cái nôi gỗ của nhà ngươi bỗng nhiên trôi qua trước mắt. . . . . .

Nói xong, sư phó thở dài, Mới trước đây ta nhìn thấy ngươi còn rất xấu, nhưng mà vì sao càng ngày lại càng cầm đổi như thế này? Cơ mà cũng còn may, ngươi vẫn không được tính là một mỹ nhân. . . . . .

Sư phó của tôi là một đại mỹ nhân, người tên là Thích Sở, nghe tên của người cũng có thể thấy được người rất rất là không may mắn, nhưng mà nguyên nhân dẫn đến sự bất hạnh của người là bởi vì bộ dạng của người thật sự rất đẹp, chính vì quá nổi tiếng nên mới bị hái hoa tặc nhòm ngó. Sau thời điểm bị thất thân, họ hàng thân thích thì không có, cha và anh trong nhà đều nhìn người với ánh mắt khinh miệt.

Sư phó trong cơn tức giận liền bỏ nhà ra đi, trong lòng âm thầm thề nhất định phải nuôi một nữ hái hoa tặc, nhất định phải khiến cho nam giới vào thiên hạ phải nếm trải thử cái gì gọi là thống khổ khi danh tiết bị hủy hoại.

Đã có tên đàn ông xấu số nào đó được chọn rồi sao? Tôi nghi hoặc, à, còn có một vấn đề nữa: Sư phó, vì sao người không tự mình đi hái?

Bởi vì ta quá đẹp, nếu ta đi hái hoa vậy chẳng phải đã tự dâng tiện nghi đến miệng bọn chúng rồi sao? Sư phó nói rất hợp tình hợp lý.

Tôi thật sự cảm thấy những điều đó rất có đạo lý.

Sư phó dạy tôi đủ thứ từ trên trời xuống dưới đất, các môn học được phân chia thành 2 phần là cơ bản và chuyên ngành, sáng sớm và đêm khuya còn được học võ công để tự vệ. Vấn đề căn bản nhất bây giờ chính là những thứ tôi được học vô cùng tạp nham hỗn độn, tôi lại không hề có sự lựa chọn thứ hai, chính vì thế, mỗi khi sư phó đang say sưa giảng bài thì tôi . . . . Gục đầu ngủ. Bởi vì không có tí hứng thú nào cho nên sự thật hiển nhiên là phần lớn thời gian học tập của tôi đều là . . . Ngủ. Võ tự vệ tôi càng không thích học, nguyên nhân là vì học võ thì không có cách nào ngủ được.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Kiểm Tra Thai Máy Mà Mẹ Mang Thai Lần Đầu Nên Biết

Mỗi ngày, vừa sáng sớm đã phải đi kiếm 1 nhánh cây để cùng sư phó đánh nhau, bởi vì mỗi ngày độ dài và hình dáng của nhánh cây kiếm được không hề giống nhau cho nên phải tùy cơ ứng biến, dùng những chiêu thức khác nhau, cứ thế mỗi ngày đều đổi tới đổi lui, tôi học hôm nay liền quên mất ngày hôm qua , đến nên lúc nào cũng bị sư phó mắng. Sự việc cứ tiếp tục kéo dài, tôi vẫn cứ luôn là học trước quên sau, muốn thế nào thì làm thế đó, không cần quan liêu tâm đến đó là cái gì, vậy mà ngược lại với dự đoán, sư phó dường như ngày càng mắng tôi ít hơn, thật sự là rất kỳ quái.